Góc nhìn

Không có người phụ nữ xấu

“Không có phụ nữ xấu chỉ có người phụ nữ không có kinh tế để làm đẹp”

Với tôi câu nói trên luôn là phương châm sống! Xã hội ngày càng phát triển đòi hỏi người phụ nữ phải luôn biết chỉnh chu cho bản thân để đạt được thành công trong cuộc sống. Vì sao việc làm đẹp bản thân luôn là cần thiết? Bởi phụ nữ không đẹp thì khó có được những cơ hội tốt trong công việc, khó có thể đứng cùng đẳng cấp sang trọng và khó có cơ hội lọt vào mắt mấy anh công tử nhà giàu. Nếu không có sắc đẹp ở cái xã hội cạnh tranh khốc liệt ngày nay thì bạn sẽ mãi ở phía sau người khác.

Trong mọi lĩnh vực công việc, phụ nữ đẹp luôn được ưu tiên hàng đầu. Thế thì tại sao tôi và bạn không cùng chạm đến cái đẹp toàn diện, cái đẹp hoàn mỹ mà mọi phụ nữ luôn khát khao có được. Điều duy nhất đối với phụ nữ là đẹp để đi tới thành công. Bởi cái đẹp chỉ phát huy tác dụng mạnh ở một thời gian nhất định, thắng hay thua cho cuộc đời người phụ nữ là ở việc chúng ta có nắm bắt được cơ hội để thay đổi và hoàn thiện nó hay không? Riêng bản thân tôi, để có được sự thành công (theo cách mà tôi cảm nhận) thì đã phải trải qua một chặng đường dài với không ít mồ hôi công sức, sự quyết tâm và sự may mắn trong cuộc sống dành tặng cho tôi.

Tôi may mắn sinh ra có bố mẹ yêu thương từ nhỏ, tôi rất hay bệnh vặt, năm học xong 12 tôi chập chững bước vào giảng đường đại học, nơi bố tôi chọn là thành phố Bà rịa-Vũng tàu xinh đẹp – mãnh đất chiều chuộng được sức khỏe của tôi và ưu ái cho tôi rất nhiều tới thời điểm hiện tại. Thời gian đầu sống và học tập tại đây tôi cảm nhận xung quanh mình là một cuộc sống hoàn toàn khác xa khu tôi đã sinh ra. Ở quê tôi 20 giờ tối là mọi người đã ngủ hết rồi, nhưng Vũng tàu thì khác. Họ sống cảnh về đêm là nhiều, các vũ trường, quán nhậu và thậm chí là các phòng trọ cạnh phòng tôi, tiếng la hét, vui đùa khá thường xuyên. Bước chân ra đường là gặp mấy chị xinh đẹp, cứ ngỡ tiên giáng trần vậy. Bản thân tôi là đứa con gái mà cứ nhìn đắm đuối những cô gái trạc tuổi mình một cách say mê. Bên cạnh các cô gái luôn là các anh chàng đẹp trai, nhà giàu. Họ khoác lên mình những bộ cánh sặc sỡ như công chúa và mùi nước hoa  lan toả khiến người đi ngang qua phải dừng lại bởi nó quá quyến rũ.

Từ những khoảng khắc tôi bắt gặp thì đó cũng là hình mẫu mà tôi quyết tâm hướng đến. Nhiều đêm gác tay lên trán suy nghĩ làm sao để được kiêu sa mỹ miều và quyến rũ  như những cô ấy ấy? Cứ như một bài toán chưa có đáp án vậy. Ngày qua ngày được tiếp xúc với bạn bè học cùng lớp và khu tôi sống, thì chợt nhận ra những người bạn của mình rất cá tính và style quá. Thế là gặng hỏi các bạn bí quyết làm thế nào tìm ra những nơi mua sắm đẹp? Làm sao để vẽ đôi mày đẹp thế? Sao có thể yêu được một người đẹp trai nhà giàu như vậy? Vô vàng câu hỏi xung quanh và câu trả lời khiến tôi cảm thấy cần suy nghĩ đó là “điều kiện kinh tế”. Họ bảo “nếu có tiền thì bạn muốn thay đổi tới đâu không thành vấn đề. Tiền nó quyết định người phụ nữ đẹp hay xấu. Có nhân cách vẫn lấy nhầm một người vũ phu. Có sắc đẹp thì bạn có quyền lựa chọn. Sắc đẹp sẽ chiến thắng được ánh nhìn đầu tiên vì không ai đem tấm lòng ra bàn ở xã hội này được. Sắc đẹp bao gồm tất cả con người bạn không chỉ thể hiện ở khuôn mặt khả ái mà nó còn là cách ăn mặc, cách đối nhân, cách ngoại giao và cách mà bạn thể hiện cuộc chơi”. Tôi chợt nghĩ “bạn ấy nói đúng, khi có tiền mình sẽ mua một bộ đồ đẹp, mua một bộ trang điểm và sẽ đi học make up, có thể tung tăng ở nơi sang trọng” nhưng con gái lớn rồi chẳng lẽ đi xin tiền bố mẹ để ăn diện thì không nên, học đua đòi là cái thói bố mẹ ghét nhất, thế là mọi suy nghĩ tiêu tan. Tình cờ một ngày ngồi đọc báo mạng thấy một cô gái cũng năm nhất đi làm thêm để trang trải cuộc sống hiện tại, thế là tôi lại suy nghĩ: “hay là đi làm thêm kiếm tiền để thoả nhu cầu làm đẹp cho bản thân mà không nhờ đến bố mẹ”. Suy đi nghĩ lại thì không được bởi sức khỏe mình rất yếu, đi làm sẽ bệnh và việc học sa sút. Gọi điện về hỏi bố mẹ thì nghe ngay một chữ “cấm”. Hoang mang và định từ bỏ ý định làm đẹp. Nhưng không biết tại sao ý chí và sự quyết tâm thay đổi bản thân lại thôi thúc tôi đi tìm việc làm thêm. Tôi tìm được một shop bán hàng và làm việc ở đó với mức lương 1.300.000/tháng. Làm được 2 tháng sức khỏe không cho phép tôi phải nghĩ việc. Quá trình đi làm phải giấu bố mẹ. Khi sức khỏe tốt hơn tôi đi xin việc khác làm và cứ thế tôi tích lũy được tiền từ việc đi làm và bố mẹ cho ăn học hàng tháng. Tôi ít giao du bạn bè, sống khép kín lại vì thời gian đi làm khiến tôi rất mệt. Có đợt 5h30 sáng phải đi phục vụ cà phê đến 14h chiều mới về. Về nghĩ được 2 tiếng là 16h phải đi làm PG-tiger tới 22h tối mới về đến nhà. Thời gian đó như nỗi ám ảnh, ngủ cũng mơ thấy công việc, đi làm thì thiếu ngủ trầm trọng, cơ thể thì mất sức nhưng phải nói sự quyết tâm kiếm tiền quá cao nên sự mệt mỏi nhanh chóng tan biến. Cứ một tháng tôi tìm đến các cửa hàng quần áo đẹp để mua một bộ đắt tiền, ghé shop make up mua cay chì và thỏi sỏi. Cứ thế tháng qua tháng tích lũy được khá nhiều mỹ phẩm quần áo và thậm chí gửi về cho mẹ và tự chi trả tiền ăn học trên này. Tôi bắt đầu thấy hào hứng và hăng say vào công việc. Sau một thời gian tôi cảm nhận và bạn bè cũng thấy được sự thay đổi của mình qua guu thời trang và suy nghĩ. Thế là tôi đã chinh phục được một chặng đường của hành trình đi đến sắc đẹp và sự thay đổi hoàn hảo.

Vẫn tiếp tục làm thêm và gặp gỡ giới thượng lưu trong quá trình làm việc giúp tôi thêm tự tin và mở rộng mối quan hệ hơn. Ngoài giờ làm họ mời tôi cốc cà phê hay một bữa tối ở nơi sang trọng thế là mỗi lần như thế tôi lại trầm trồ lên bởi sự tráng lệ nơi tối đến và những người sang trọng hiện diện nơi đó. Lại thêm một sụy nghĩ làm sao đưa bản thân đến tầm cao mới. Và rồi tôi sẽ phải cố gắng cho con đường này hơn. Công việc đi sớm về muộn không ít lời bàn tán xôn xao khiến tôi dần chán nản. Nhưng cuộc sống tôi khuyên các bạn hãy tin may mắn luôn quanh ta. Tôi đã được nhận sự may mắn đó từ môt người là phó tổng giám đốc của một công ty, mới du học ở Ý về. Sau khi chán nản nghĩ việc tôi vô cùng buồn thì tôi tình cờ gặp anh ấy. Anh ấy nói “tôi là con người sẽ thành công lớn sau này và sẽ giúp tôi khi ra trường”. Lời nói đó như tiếp bước cho tôi thêm động lực cố gắng. Người con trai đó đến với tôi ở cái tuổi 21 này khiến cuộc sống tôi thêm màu hồng. Tất cả mọi thứ tôi đã có từ số tiền làm ra và anh chu cấp thêm tiếp bước cho con đường tôi đi. Lên xe và bước xuống xe trong chiếc đầm đẹp khiến tôi hãnh diện với bạn bè và gia đình. Mặc cho lời bàn ra tán vào tôi chưa hề bận tâm bởi không ai nuôi mình cả cớ gì quan tâm đến dư luận. Sống như công chúa trong vòng một năm bằng tiền của bố mẹ và anh ấy thì tôi thấy mình quá sung sướng. Tôi bắt đầu ăn chơi tập tành club hàng đêm. Được trưng diện lỗng lẫy và không khác gì quý cô quyền lực cả. Tất cả tôi được trang bị để đến những nơi sang trọng mà không tự tay làm bất cứ gì môt thời gian sau, tôi lại bị nhàm chán trước sự thay đổi đó và chính mẹ của tôi là người phản đối. Tôi là người biết tôn trọng và thương mẹ mình nhất nên bắt buộc một lần nữa thay đổi theo ý mẹ muốn. Mẹ tôi bảo “tiền mình làm ra có thể lo cho mình thì mới là thành công” một câu nói của mẹ khiến tôi giật mình và suy nghĩ. Một thời gian sau đó tôi lại đi kiếm việc làm và cố gắng hoàn thành việc học. Bỏ hết những cuộc chơi lớn mà không phải trả một đồng nào hay những bữa ăn sang chảnh. Tôi từ bỏ hết vì thấy bản thân không được tích sự gì và câu nói của mẹ khiến tôi mặc cảm và nhục nhã. Tôi bắt đầu công việc mới với nhiều khó khăn, ngoài việc học và làm tôi hay học thêm cách make up gặng hỏi bí quyết, tìm phương pháp làm đẹp mà không dùng quá nhiều mỹ phẩm, từng ngày tôi tích lũy kiến thức làm đẹp thật nhiều và đã tự make up cho bản thân chuyện nghiệp như ngày hôm nay. Phong cách thời trang của tôi càng ngày được đánh giá là sành sỏi và khi bước ra đường tự tay tôi chỉnh chu mọi thứ từ tóc tai quần áo và khuôn mặt. Đẹp phải từ ánh mắt đầu tiên nên ra đường tôi phải cho mình cái quyền để đẹp bằng số tiền đi làm được. Ngày tôi tốt nghiệp là ngày tôi nghĩ mình đã lớn và suy nghĩ đã khác hơn. Cái suy nghĩ đầu tiên đó là “tự tay kiếm tiền tạo ra kinh tế của riêng bản thân và chi trả cho cuộc sống” . Tự tay làm đẹp và đưa mình lên tầm cao mới bằng đôi tay của mình. Chẳng có việc gì khó chỉ sợ lòng không bền mà thôi vì ý chí đó tôi quyết định chọn cuộc sống cho mình chứ không phụ thuộc ai.

May mắn lại mỉm cười với tôi khi được một người anh giúp đỡ vào công ty làm. Đời bừng sáng lên khi công việc quá phù hợp với con người tôi. Tháng lương đầu tiên mà đến mơ cũng không nghĩ tới là 20.000.000/tháng – công việc này lương được bao nhiêu là do năng lực. Tôi lại có cơ hội thay đổi bản thân với số tiền đó vì cuộc sống chỉ có một lần ngại gì không dám thực hiện ước mơ. Tôi diện lên người một bộ đầm hàng hiệu và ăn uống những nơi sang trọng. Thậm chí các cuộc chơi tôi đều chi mạnh vào đó. Cuộc sống cứ thế trôi qua tôi thấy mình ở tầm cao mới mà bao người mơ ước. Tôi ước cuộc sống chậm lại lúc này để thưởng thức hết từng nhịp của nó, cuộc sống thật tuyêt vời. Ra đường bây giờ chẳng tự ti mà tôi rất tự tin bởi không chỉ vẻ đẹp thay đổi rõ rệt mà tiền lúc nào cũng có trong túi. Sắc đẹp còn phải đong đo bằng tiền trong túi của bạn bao nhiêu.

Với tôi điều tôi hài lòng nhất lúc này là điều kiện kinh tế có thì việc thay đổi chữ đẹp không thành vấn đề. Hiện tại rất nhiều bạn nhắn tin hỏi tôi bí quyết tôi đều chia sẽ rằng “việc trước tiên của con đường thay đổi sắc đẹp và thành công đó là tự đôi tay kiếm ra đồng tiền”. Khi tôi chia sẽ bài viết này là tôi muốn các bạn hiểu rằng dù khó khăn như thế nào thì cũng phải quyết vượt qua, dám nghĩ dám làm dám tự quyết định số phận mình, dám thay đổi một khi đã muốn. Cứ nghĩ rằng tuổi xuân chỉ trôi qua trong nhấy mắt nên cố bắt lấy cơ hội hoàn thiện mình, đẹp sắc đi đôi với đẹp tâm thì cuộc đời của bạn hoa nở khắp chốn. ” Hãy tự tạo ra tiền để có quyền làm ta đẹp”

Dung Hà

(From Dung Luta)

Chia sẻ nếu thấy hay :

Để lại bình luận nếu bạn thấy hay :

Bình luận

To Top