Góc nhìn

PHỤ NỮ CHỈ ĐẸP KHI TỰ TIN

Đẹp là khái niệm rộng. Tôi sinh ra ở Việt Nam, ở đây hầu hết phụ nữ đều tự mặc định rằng đẹp là do khuôn mặt với đường nét hoàn hảo, làn da trắng, thân hình gợi cảm,…; Là những hình ảnh đã vô hình và vô tình được dựng lên, có phong cách, nữ tính, nhã nhặn, ngọt ngào, đảm đang, thanh khiết, nũng nịu, có học… Đấy là những hình dung của xã hội về phụ nữ, mà ngay cả chính họ cũng đã tự biến những “mong ước ngoại tại” đó thành “nhu cầu bản thân”, thậm chí biến nó thành các giá trị thẩm mỹ và quan điểm sống của chính mình, là mục tiêu để mình nỗ lực. Đó có thật là hình ảnh của phụ nữ không? Hay đó là hình ảnh của mong ước xã hội về phụ nữ?

Tôi nghĩ bản thân mình y hệt hàng trăm nghìn người, đã có lần đánh mất khả năng phán đoán của mình trước giá trị quan quá mạnh mẽ của xã hội này. Và dựa theo cách nhìn của xã hội trên, tôi thuộc dạng Phụ-nữ-không-đẹp!

Tôi là cô gái văn phòng 25 tuổi, cái tuổi không còn quá trẻ, nhưng cũng không thể nói là có thật nhiều kinh nghiệm sống. Người ta gọi độ 23 – 26 là cái quãng “tuổi khủng hoảng”, có lúc hành xử bồng bột, có lúc trầm tư suy nghĩ, có lúc khát khao tìm tòi, ganh đua theo những chuẩn mực xã hội đặt ra, và cũng như hàng triệu phụ nữ trên Trái Đất này, có một chuẩn mực mà tôi chưa bao giờ ngừng tìm kiếm đó là Đẹp, làm sao để được khen Đẹp!?!

Hành trình của tôi bắt đầu từ rất sớm, ngay khi chạm ngưỡng tuổi dậy thì đúng vào quãng thời gian những năm 2000 – là lúc ngành công nghiệp làm đẹp bùng nổ, cố nỗ lực để làm cho chính tôi phù hợp với khái niệm “Phụ nữ đẹp” lúc bấy giờ: làn da trắng không tỳ vết; khuôn mặt V-line, mũi cao; thân hình gợi cảm; đoan trang thùy mị; học thức cao…. Mà quên mất rằng, trong quá trình đó, tôi có vui không, tôi có thấy hạnh phúc không?

Những cô gái từng như vậy, bạn có thấy hạnh phúc không?

Tôi không hạnh phúc! Tôi tỉnh dậy mỗi sáng bằng cách soi gương, rồi tự chì chiết vì sao làn da mình bóng dầu vậy? vì sao mũi mình to vậy, vì sao phụ nữ Á Đông như mình hầu như xương quai hàm ở khuôn mặt đều vuông mà không phải là trái xoan; giá như chân mình dài và thẳng,… và cứ như vậy tôi mặc định mình xấu, thực sự rất xấu; không có một bộ phận nào đúng chuẩn; tôi mặc cảm mỗi khi ra ngoài, thay vì chú tâm vào việc mình đang làm, tôi trở thành người soi xét người khác, luôn tò mò xem cô gái đứng gần mình có những cái gì “đúng chuẩn”?!?

Hành trình “khai phá” nhan sắc bắt đầu sau khi vô tình xem một đoạn kịch gây ám ảnh trong vở “Già Kén” của tác giả Tất Đạt. Vở kịch chỉ hai vai, kén diễn viên. Trong đó nhân vật chính là một cô gái xấu xí, quá lứa lỡ thì, đúng ra là ế chồng, vừa xấu vừa kiêu căng, lại “táo bạo” tới mức, cứ đòi người ta nâng niu mình như mỹ nữ. Cô xấu tới nỗi, nếu muốn hôn, chàng trai chỉ có nơi phẳng phiu dễ thương duy nhất để có thể đặt môi tới là…mu bàn tay nàng. Thế đấy, đoạn kịch khiến tôi suy nghĩ rằng: vì không nhan sắc là điềm báo của một phận phụ nữ khó khăn. Tôi như có cảm giác “ngộ ra”: À thì ra nếu không có may mắn di truyền thì mình phải tự đi tìm cái đẹp. Kể cả thời là sinh viên còn nghèo túng; hay thời bước đầu bước chân đi làm với đồng lương ít ỏi; hay bất kể khi thu nhập khá ổn định; Ngân sách chi tiêu mỗi tháng luôn có 1/3 dành cho mỹ phẩm, trang điểm; thực phẩm chức năng đủ các thể loại mà theo những cô bạn học từng ở trọ chung nhận xét là “đống hổ lốn”!

Xã hội dạy những người phụ nữ phải cố gắng để trở thành… phụ nữ! (Kỳ lạ chưa!) Bằng những quảng cáo mỹ phẩm hoàn hảo đẹp lộng lẫy làm cho phụ nữ bỗng dưng tự thấy mình xấu đi, chán ghét bản thân mình; Những thẩm mỹ viện mọc lên như nấm hòng thay đổi hình hài ban đầu khiến phụ nữ dốc tiền của không biết tiếc; Nhan nhản bìa tạp chí lạm dụng hình ảnh các nàng kiều nữ hoa hậu mỏng manh trắng sáng đã làm bao nhiêu nàng không dám chạy bộ, leo núi, lang thang khi có nắng bởi sợ làn da đen?

Những câu hỏi này luôn tồn tại trong tâm thức tôi mỗi ngày mà dẫu tôi biết nó vô nghĩa không có giải đáp, song hành là nỗi sợ xấu xí, mặc cảm; Tiền của công sức biết bao nhiêu để đuổi theo chuẩn mực Đẹp, có đôi khi nhẩm tính không nhầm thì tôi đã có thể “tậu” được căn hộ hạng sang ở Sài Gòn hoa lệ bằng số tiền mỹ phẩm suốt mấy năm qua! Và kết quả sau chừng ấy cố gắng? Chẳng khác tôi trước là mấy, ngoại trừ nét mặt già hơn theo thời gian tuổi tác!

Mỗi ngày của cô gái như tôi được cho là bận rộn theo cách như vậy, cho đến năm tôi 24 tuổi (tức 1 năm trước), tôi chuyển công việc vào một thành phố phía Nam, gần Sài Gòn. Ở đây, khái niệm đẹp ở 70% phụ nữ vẫn giống miền Trung nơi tôi đã ở, nhưng suy nghĩ của 30% ít ỏi còn lại đã phá vỡ những ranh giới cái đẹp truyền thống. Không chỉ vậy, đàn ông ở môi trường làm việc mới này cho tôi một khái niệm mới mẻ, cách nhìn mới vẻ về phụ nữ đẹp.

Môi trường miền Nam thật sự nhộn nhịp, trộn lẫn yếu tố ngoại lai hội nhập, guồng quay công việc của con người ở đây choán hết thời gian để có thể bận tâm tới việc khác. Tôi may mắn được tiếp xúc với những anh chàng đến từ nhiều đất nước khác nhau, văn hóa khác nhau (Singapore, Mỹ, Ấn Độ,…) và cả những anh chàng Việt có lối suy nghĩ hiện đại, sau khi nghe tôi hỏi và phàn nàn về ngoại hình bản thân, họ đã thốt lên theo kiểu: “Tại sao cô gái này lại thiếu tự tin đến vậy, em là cô gái xinh xắn em nên tỏa  sáng theo cách em muốn. Phụ nữ phương Tây luôn muốn có làn da rám nắng để trông hấp dẫn hơn, họ thích có một vài vết tàn nhang trên khuôn mặt để trông dễ thương, tại sao phụ nữ Châu  Á lại chỉ muốn sử dụng đủ mọi cách làm da trắng bệch lên, can thiệp dao kéo khắp cơ thể và họ thực sự e ngại khi ra ngoài?”.

Tôi  dần hiểu ra rằng: Đẹp không có khái niệm nhất định, chỉ là những quy chụp cho loài người tự đặt ra, rồi mặc định rằng người khác nên như vậy mới được chấp nhận. Theo quan sát trong một vài bữa tiệc hay cuộc hội thảo mà tôi từng tham gia, đàn ông có xu hướng thích trò chuyện và bị hấp dẫn bởi các cô gái không-thực-sự-đẹp, nếu cô ấy có làn da trắng tự nhiên thì thân hình hơi mũm mĩm, nếu cô ấy có nụ cười đẹp thì làn da hơi nâu, nếu cô ấy nói chuyện hấp dẫn thì cô nàng chẳng có một khuôn mặt V-line hay mũi cao nào cả!….Nhưng một đặc điểm chung đến từ các cô gái ấy, họ tỏa sáng bởi SỰ TỰ TIN.

Tôi bị kéo sự chú ý bởi các cô nàng đó luôn biết cách tỏa sáng những gì vốn có, có sức hút khó cưỡng và rất lạ kì. Bạn biết đấy, đôi khi quá hoàn hảo là nhạt nhòa, mà khuyết điểm nhiều lại là cách gây ấn tượng với một điểm nổi bật mà bản thân có, vấn đề là mình có dám tự tin để cho mọi người biết tới điểm nổi bật đó hay không.

Tôi đã mất quãng thời gian khá dài để cảm thấy bản thân mình hạnh phúc như hiện tại. Tôi hạnh phúc khi tôi cảm thấy mình đẹp, tôi biết bản thân có những gì nổi bật và tự tin tỏa sáng với nó, khái niệm đẹp đã thực sự thay đổi. Một ngày của tôi thay vì cầm gương ngắm nghía ngay khi thức dậy hay săn lùng các loại son phấn thì tôi bắt đầu:

Dậy trước giờ đi làm 40 phút để thực hiện các bài vận động, bài vận động tùy vào tình trạng cơ thể để áp dụng phù hợp (giảm mỡ bụng hay cần tăng chiều cao,…), thỉnh thoảng thay đổi không khí để duy trì nếp sống bằng cách chạy bộ bên ngoài, lắc vòng,… Việc vận động giúp phụ nữ suy nghĩ thông suốt hơn, cơ thể dẻo dai hơn. Nếu chán bài tập, hãy mạnh dạn thay đổi.

Guồng công việc hay chăm lo gia đình bận rộn khiến phụ nữ quên mất mình là ai, phụ nữ chỉ cần bước tới ngưỡng 30 là quá trình lão hóa rất nhanh, đừng tốn tiền cùa công sức vào những loại mỹ phẩm vô bổ.  Thực ra, những loại mỹ phẩm đó chúng cũng đều sử dụng các thành phần từ thực vật, tại sao chúng ta không sử dụng chính từ thực vật để làm đẹp? (dưa leo, yến mạch,…?), chúng ta phàn nàn rằng không có thời gian? Tôi rời khỏi nhà từ 7h sáng và thường xuyên trở về lúc 10h tối, bận rộn, nhưng tôi có thời gian. Tôi có thể dành chỉ 5 phút để tẩy da chết và sau đó tận dụng một chút sữa mình đang uống hay chút mật ong hòa với bột yến mạch đắp lên mặt. Tôi để nguyên tình trạng mặt vậy và đi lau nhà, rửa chén, hay chuẩn bị bữa tối. Nếu phụ nữ than rằng không có thời gian cho bản thân, vấn đề của họ chính là không biết cách tận dụng thời gian! Và đó cũng là cách họ khiến người đàn ông của mình trở nên chán ngấy, bởi họ không biết cách yêu bản thân mình thì làm sao có thể khiến người khác yêu giùm?

Mỗi cuối tuần hãy tự bổ sung kiến thức để chúng ta thêm tự tin, có thể đọc vài cuốn sách bất kì (nghệ thuật nấu ăn, phụ nữ thời đại mới, tạp chí cập nhật xu hướng thời trang…), ai dám bảo rằng phụ nữ thông thái không thú vị?

Thúy Ngô

Thúy Ngô

Thực ra, sự tự tin xuất phát từ cách phụ nữ xây dựng cho bản thân mình mỗi ngày. Không thể chỉ ăn rồi ngủ cho qua ngày, hay tới spa thường xuyên để dưỡng da, hay học thật giỏi thì sẽ hoàn toàn tự tin. Mà tự tin là cách mỗi chúng ta biết bản thân mạnh điểm nào, cần phát huy nó đúng thời điểm để tỏa sáng, chúng ta yếu điểm nào để bù đắp bằng sự cầu thị, học hỏi và tự hoàn thiện mỗi ngày. Chúng ta chỉ thực sự đẹp khi chúng ta tin mình đẹp, khi chúng ta biết cách để làm đẹp, có sự hài hòa giữa nhan sắc, tâm hồn lẫn trí tuệ. Tôi đã học được rằng: Mỗi người sinh ra đã là một thực thể độc lập, tại sao phải cố gắng để giống người khác? Tại sao phải chạy theo những cái không thuộc về mình? Thực sự lãng phí. Có người cho rằng tôi là kiểu phụ nữ ngông cuồng, bất quy tắc, khác người, thế rồi rút cuộc thời gian sau tôi lại đang chứng kiến họ đang theo theo đuổi xu hướng giống tôi!

Khi học được sự tự tin, bạn mới hiểu rằng cái đẹp và hạnh phúc thực sự vẫn luôn song hành với nhau. Nhưng không phải là thứ hạnh phúc do người ta mang đến, trang hoàng lên bạn, vì bạn đẹp, bạn trắng, má không tàn nhang, ngực chưa xệ, mà là sự mãn nguyện, hài lòng tự ngay trong tim bạn.

Mấy tháng trước, một tờ báo đăng hình Nhà văn Trang Hạ lên bìa đã bị chất vấn, này tại sao lại lấy ảnh con này làm bìa, văn chương làm sao bằng cô X, mà hình xấu thế này báo ế chỏng gọng.

Thực sự là ngay cả tôi cũng tin số báo đó sẽ bị ế một đống chỉ vì cái hình bìa.

Nhưng rồi được biết, thư ký toà soạn đã trả lời:

“Văn chương ai hơn ai, hãy để hậu thế xét. Còn nhan sắc, chúng tôi đăng hình cô ấy không phải vì cô ấy đẹp hay vì văn chương cô ấy hay nhất mà vì cho rằng, cô ấy là một nhà văn có tinh thần công dân!”.

Phút giây đó, thôi nhận ra Trang Hạ đẹp xuất sắc.

Và tôi tự mỉm cười, mình là người phụ nữ đang đẹp lên mỗi ngày, theo cách rất riêng!

Chia sẻ nếu thấy hay :

Để lại bình luận nếu bạn thấy hay :

Bình luận

To Top